Cái nón bảo hiểm của cô Miêu

Cô Miêu ở đây là Trác Thúy Miêu, một nhà báo. Cái nón ở đây là cái mũ bảo hiểm màu đỏ. Sẽ chẳng có chuyện gì nếu một nhà báo đội mũ bảo hiểm ngoài đường. Không đội giờ mới là lạ! Vấn đề chỉ là dư luận “liệng đá” không thương tiếc khi cô Miêu đội cái nón bảo hiểm ấy trong trường quay, trên truyền hình quốc gia, trong một chương trình bình luận bài hát yêu thích.

Trác Thúy Miêu và câu chuyện "xì xào" về cái nón bảo hiểm

Có thể, do Miêu là một nữ nhà báo giỏi cãi vã mà ngay cả đạo diễn đanh đá Lê Hoàng cũng phải “tắt tiếng”, nên cô đội sẵn nón bảo hiểm để hứng những trận mưa đá!

Có thể, cái mũ bảo hiểm thời trang của cô ấy ra đường phát dính phạt liền.

Có thể cô ấy sợ sụp trần nhà!

Nhưng từ cái mũ bảo hiểm của cô Miêu, giang hồ hắc bạch bắt đầu nói đến phép lịch sự, nói đến “nhận thức và nền tảng văn hóa”, nói đến việc “cướp mic”, “ăn nói như chợ búa”, nói cả đến “văn hóa truyền hình”. Rồi mỉa mai đến điều mà cô ấy nói: “Tôi bay ra Hà Nội bằng hãng máy bay ngay sau vụ chiến dịch quảng cáo bị phản đối còn rầm rộ hơn cả những ồn ào của tôi. Theo thông tin cuối cùng mà tôi biết thì các người mẫu tham gia chiến dịch này, những cô gái trẻ từng bị thóa mạ nặng nề hơn tôi rất nhiều, cho đến nay vẫn an toàn và hạnh phúc. Thế nên ngày nào hãng máy bay vẫn còn bán vé và Ngọc Trinh vẫn còn sống đầy đủ, an toàn thì tôi nghĩ chẳng có gì đáng sợ lắm cho bản thân”.

Rồi thậm chí chửi thẳng luôn cả những ý kiến của cô Miêu, chỉ vì đó là những ý kiến không như mình nghĩ.

Nhấn mạnh, tất cả những điều đó chỉ vì cái nón của cô Miêu trong trường quay. Hay nói chính xác hơn, tất cả chỉ vì cô khác với những người khác.

Thật tội cho cô Miêu và thật oan cho cái nón.

Nếu bạn thấy việc đội mũ bảo hiểm trong trường quay là chướng tai gai mắt, xin hãy nhìn sang bên cạnh cô Miêu. Phải, nhạc sĩ Nguyễn Cường với chiếc mũ comboy huyền thoại vẫn sùm sụp từ ngày xửa ngày xưa mà thấy có ai ý kiến ý cò gì đâu.

Là lẽ công bằng mà thôi. Công bằng ở chỗ nếu đã là “văn hóa” thì không có lý do gì mà cô Miêu không thể đội mũ bảo hiểm khi ngồi cạnh bác comboy Nguyễn Cường. Công bằng ấy là việc chấp nhận những khác biệt, những ý kiến không giống mình. Nói như Voltaire “Tôi có thể không đồng ý với những gì ông nói, nhưng tôi sẽ đánh đổi cuộc đời để bảo vệ quyền được nói của ông”.

Nguồn: Lao Động

Bạn cũng có thể có một sự lựa chọn khác nếu cảm thấy sắp phát điên: Chuyển kênh.

0 nhận xét: